简介
林晚星相亲被甩,失魂落魄回家路上,撞进一堵厚墙。头顶传来低笑,“女人,走路不看路?”男人邪魅桃花眼一眯,随手夺走她手里那二十块钱,“打车?”她:“……” 这年头,太惨了连打车钱都掏不出。男人却大手一挥,“以后我养你。
第五章 公司里的小温柔
寒风呜呜地刮着,林晚星抱着文件, tiên cổ chân hơi rung ran trên đường phố đông đúc. Trái tai còn vang vọng tiếng cười khẩy của người đàn ông kia, nỗi oán hận như còn đọng lại trên môi. Tay cầm hai mươi tệ hoàn, cái tiền ít ỏi còn lại sau khi bị bọn đó ngã đũa xơi.
Chợt, một chiếc xe talaom chạy tới, nửa con đường bị chia cắt. Linh hồn nhảy múa, hai chân hơi lúng túng, nhìn như sắp bị xe talaom cán phải. Đang hoảng hồn, cánh cửa xe talaom bật mở, một bóng hồng to lớn bước ra, chính là người đàn ông trong buổi hẹn hò thất bại.
Người đàn ông kia, ôm vai người tình đi thẳng tới, chỉ chạm vào vai Linh Hương một cái, vẻ mặt dù d调入. "Có vướng víu?" cô gái bên cạnh gật gù, vẻ mặt vui vẻ. Cô gái này, chắc là người tình mới của ông ta, nhìn rất xinh đẹp, khí chất khác biệt hẳn với Linh Hương.
Nhìn mấy người họ, nỗi oán hận trong lòng Linh Hương lại bùng lên. Cô gắt gao bước tới, giọng đầy tuyệt vọng: "Đây là cái quỷ gì? Sao lại ở đây?"
Người đàn ông kia lườm cô, giọng đầy lạnh lùng: "Chạy đâu mà sợ? Sao dám đâm xe tôi? Ăn cắp tiền không được thì chạy đâu?"








